Các Nữ tu tại Tây Bengal mang hy vọng cho người nghèo bằng cơ hội học hành và làm việc

0 /5
1 người đã bình chọn
Đã xem:  | Cật nhập lần cuối:2026-02-03 20:21:53  | RSS

Sơ Lucy Rossini, Dòng Nữ tu Trợ giúp các Linh hồn trong Luyện ngục, chia sẻ về hoạt động của các chị tại miền bắc Ấn Độ: “Giáo dục, văn hóa và lao động cộng đồng là những yếu tố nền tảng để đồng hành với trẻ em trên con đường tiến tới tự lập.”

Như chính Chúa Giêsu thường cho thấy qua gương sống của Người, việc đồng hành với con người trên hành trình của họ có thể trở thành nguồn mạch chữa lành. Đây chính là lối sống “đồng hành” mà các Nữ tu Trợ giúp các Linh hồn trong Luyện ngục cố gắng thực thi tại Tây Bengal, miền bắc Ấn Độ, nơi các chị hiện diện từ những năm 1980.

Sơ Anjana và một nhóm thiếu nữ theo học trường của các nữ tu

Sơ Lucy Rossini, bề trên tại Ấn Độ, chia sẻ về thực trạng địa phương: “Ở đây rất cần hy vọng. Người ta dễ chết, kể cả khi còn trẻ. Tỷ lệ tự tử rất cao. Đặc biệt tại một số làng ở Tây Bengal, đàn ông thường rơi vào nghiện rượu, còn phụ nữ thì không được nhìn nhận đúng với phẩm giá của mình.”
Sự hiện diện của các Nữ tu, với thái độ lắng nghe và đồng hành, giúp người dân cảm nghiệm được sự phong phú của các mối tương quan như nguồn mạch của sự viên mãn, của hy vọng hướng tới tự lập và của khát vọng tiếp tục tiến bước. Sự hiện diện này bắt nguồn từ ước muốn củng cố vai trò của phụ nữ và đề cao phẩm giá con người.

Những bước khởi đầu

Ban đầu, các nữ tu mở một trường học tại một ngôi làng cho trẻ em từ 7 đến 10 tuổi. Theo thời gian, các chị nhận ra nhu cầu phải tiếp tục đồng hành với các em trong tiến trình giáo dục. Vì thế, năm 2025, các chị đã xây dựng một ngôi trường mới dành cho các em từ 10 đến 15 tuổi. Sơ Lucy kể lại: “Chúng tôi không nghĩ mình có thể làm được, nhưng chính sự Quan phòng của Thiên Chúa đã làm nên tất cả.”

Một vấn đề cấp bách tại địa phương là thân phận của người phụ nữ. Sơ Lucy giải thích: “Trong mùa thu hoạch, phụ nữ trong làng phải hoàn toàn lo cho gia đình và làm việc ngoài đồng. Các bé gái thường được định sẵn là sẽ kết hôn sớm để chăm lo cho gia đình”.

Điểm bắt đầu của các nữ tu chính là giải phóng phụ nữ thông qua giáo dục, tức là trả lại phẩm giá cho người phụ nữ trong xã hội, bắt đầu từ văn hóa. Thông qua hỗ trợ kinh tế, các Nữ tu đồng hành với những thiếu nữ xuất thân từ các gia đình khó khăn, trước và sau giai đoạn giáo dục căn bản. Một số em có thể theo học đại học hoặc các khóa đào tạo nghề, để sớm bước vào đời sống lao động. Những ngành nghề được lựa chọn nhiều nhất là y tế, giáo dục và may mặc.

Ngoài ra, vào cuối bậc trung học, các nữ tu tổ chức những trại hướng nghiệp kéo dài 3–4 ngày. Đây là những hành trình giúp người trẻ phát triển ý thức về bản thân, học cách sống xứng đáng với món quà sự sống đã lãnh nhận và sử dụng những năng lực để hiến dâng cho thế giới. Sơ nói tiếp: “Qua đó, các em học biết nuôi dưỡng ước mơ, nhận ra đam mê và tài năng của mình, và dám đặt cược đời mình cho cuộc sống.”

Các làng quê – nơi xây dựng hy vọng và cộng đồng

Tại Ấn Độ, bên cạnh những khu vực nghèo nơi thành thị, chính các vùng nông thôn là nơi phải chịu cảnh thiếu thốn nhiều nhất. Sơ Lucy nhận định: “Ở đây thiếu đủ thứ, từ dịch vụ y tế đến hỗ trợ xã hội. Giáo dục và trường học cũng vô cùng hạn chế. Nhưng trên hết, người ta thiếu khả năng nhìn thấy một lối sống khác với thực tại.”

Từ việc lắng nghe người dân tại các làng của bộ tộc Santal, ý tưởng mở các lớp học phụ đạo cho trẻ em đã ra đời. Những lớp này cũng là nơi lắng nghe và cộng tác giữa người lớn với nhau. Ở đó, lắng nghe và làm việc để thăng tiến phẩm giá con người chính là đặt từng viên gạch xây dựng hy vọng.

Theo Sơ Lucy, các lớp phụ đạo giúp trẻ em vừa củng cố kiến thức và bù đắp những kỹ năng còn thiếu, vừa có một không gian sinh hoạt chung để phát triển đời sống xã hội và khám phá các tài năng của mình. Ngoài giờ học, các Nữ tu còn tổ chức nhiều hoạt động vui chơi như thể thao, múa, kịch, ca hát, và sau đó là những buổi biểu diễn có sự tham gia của cả gia đình.

“Khi thấy con cái vui vẻ,” Sơ Lucy chia sẻ cách hài lòng, “cha mẹ cũng tìm lại được nụ cười, niềm vui lễ hội và ý nghĩa của cộng đồng.” Lớp phụ đạo vì thế trở thành nơi giúp cả cha mẹ lẫn con cái tìm lại động lực, học cách nhìn tương lai gần bằng ánh mắt khác, và ý thức mình là những chủ thể có trách nhiệm.

Sơ Lucy kết luận: “Trao cho người dân những công cụ để trưởng thành là cơ hội để nhận ra rằng đời sống không chỉ có những hoàn cảnh bị áp bức, nhưng còn có thể là điều gì đó lớn lao hơn rất nhiều.”

Sr. Ilaria de Lillo
Nguồn: vaticannews.va/vi