Được sống dồi dào: SN TM Chúa nhật IV PS A (26.04.2026)

0 /5
1 người đã bình chọn
Đã xem:  | Cật nhập lần cuối:2026-04-25 18:35:14  | RSS

Lời Chúa: Ga 10,1-10

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ. Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá hủy. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào.

Suy Niệm

Chiên là con vật quen thuộc đối với người Do Thái. Người ta nuôi chiên thành từng đàn trên những đồng cỏ. Chiên cho con người nhiều thứ cần dùng như sữa, thịt, len, da… Người ta thương chiên vì thái độ hiền lành của chúng, “khi bị đem đi làm thịt, hay khi bị xén lông” (Is 53,7).

Ở Israel, chiên bao giờ cũng phải có người chăn, vì luôn có những hiểm nguy do chiên đi lạc hay do dã thú. Người mục tử lo cho sự an toàn và hạnh phúc của chiên. Ngày phải đưa chiên đi tìm những đồng cỏ mới (1 Sbn 4,39-40), đêm phải thức để canh phòng cho chiên (Lc 2,8). Tương quan giữa người mục tử và chiên thật thân thiết, đến nỗi gần như là tương quan giữa người với người (2 Sm 12,3).

Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy tương quan thân thiết ấy. Người mục tử đường đường chính chính đi qua cửa mà vào, chứ không như kẻ trộm leo rào lén lút (Ga 10,1). Anh được người giữ cửa mở cửa cho. Trong ràn chiên có thể có mấy đàn chiên ở chung. Anh gọi đàn chiên của anh bằng giọng của anh, tiếng gọi riêng mà chỉ chúng mới hiểu là tiếng của chủ. Khi cả đàn chiên của anh nhận ra tiếng người chăn, chúng sẽ theo sự dẫn dắt của anh để ra khỏi ràn. Anh đi trước, chúng theo sau. Tiếng của anh, bóng của anh, là hướng để chúng đi tới. Chúng an tâm vì biết mình đang đi theo ai.

Như thế đàn chiên trông có vẻ ngây thơ, ngờ nghệch, nhưng thật ra lại rất khôn, vì biết mình nên đi theo ai. Không phải ai gọi cũng theo đâu, phải gọi đúng tiếng quen thuộc của chủ. Người lạ đừng hòng đánh lừa chiên, nhái tiếng của chủ. Chiên chẳng những không theo, lại còn trốn vì sợ (Ga 10,5). Người lạ hay kẻ trộm cướp đều tìm ích lợi cho mình, bằng cách ăn trộm, giết hại và phá hủy chiên (Ga 10,10). Đức Giêsu nhận mình là người mục tử nhân hậu. Thiên Chúa của dân Israel thường được ví như một mục tử, vừa dẫn dắt, lại vừa bảo vệ đoàn chiên (Tv 23; Is 40,11).
Đức Giêsu nhận mình là người Mục tử tốt lành (Ga 10,11). Trong lần hiện ra bên bờ hồ Galilê sau phục sinh, Ngài đã muốn Phêrô chăn dắt đàn chiên của Ngài (Ga 21,15).

Chúa nhật thứ tư Phục sinh kính Chúa Chiên Lành, Giáo Hội mời chúng ta cầu cho ơn thiên triệu linh mục tu sĩ. Cánh đồng thế giới với hơn 8 tỷ con người cần nhiều mục tử. Có chiên ở trong ràn, và chiên ở ngoài ràn. Cả chiên ở ngoài ràn cũng là chiên của Mục Tử Giêsu. “Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử” (Ga 10,16): đó là ước mơ của Chúa Giêsu từ mấy ngàn năm qua. Chỉ mong chúng ta làm cho tròn ước mơ đó.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Nguồn: hdgmvietnam.com