Nhà ẩn sĩ (1) - Hạnh Phúc

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 830 | Cật nhập lần cuối: 2/3/2016 8:53:28 AM | RSS | Bản để in | Bản gửi email
NCTG xin lần lượt giới thiệu với quý bạn đọc những suy tư về đời sống tinh thần, tương giao trích trong tác phẩm "L’ERMITE" của EBBA DE PAULI, NXB Delachaux et Niestlé/Paris xuất bản 1966, do nữ Đan viện BIỂN ĐỨC chuyển ngữ.

SƠ LƯỢC TIỂU SỬ TÁC GIẢ

Tác giả, bà Ebba de Pauli, là một người Tin Lành Thụy Điển đã từng hoạt động tích cực trong lãnh vực xã hội. Về cuối đời, bà mang bệnh tật trong nhiều năm, nhưng vẫn dùng thư tín để giúp những ai cần đến sự nâng đỡ của bà, nhất là những người đau yếu.

Trong  cuốn sách này, tác giả mượn những cuộc đối thoại – tưởng tượng – giửa một vị ẩn sĩ với nhiều hạng người khác nhau để nói lên những tư tưởng đơn sơ mà thâm thúy. Bà nhắc cho người ta đừng quá lệ thuộc vào những hình thức bên ngoài nhưng phải đi sâu vào nội tâm. Ở đó, họ sẽ gặp được Thiên Chúa và con người đích thực của mình để rồi tìm được nghị lực mới mà can đảm đối phó với những hoàn cảnh của cuộc đời.

Tinh thần của “Vị ẩn sĩ” là một niềm tin vững chắc vào tình thương của Thiên Chúa, và một cái nhìn lạc quan về con người: cần phải làm cho mỗi người ý thức được cái tốt nơi lòng mình, để họ biết khai thác cái tốt đó và lãnh trách nhiệm xây dựng một đời sống tốt đẹp hơn cho chính mình cũng như cho tha nhân.

Chắc hẳn “ Vị ẩn sĩ” cũng còn nhiều điều để nói với chúng ta.

                                                                                                  *  *  *

Bữa kia có một thiếu nữ, nước da tươi mát tới trước hang đá. Nàng có mái tóc huyền gợn sóng, đóng khung cho khuôn mặt kiều diễm.

-       Thưa cha, nàng lên tiếng, linh hồn con khao khát hạnh phúc. Con còn trẻ, lại khỏe mạnh, và con biết có một nguồn hạnh phúc lớn lao nào đây đang chờ con. Con theo đuổi không ngừng, nhưng hạnh phúc vẫn lẩn trốn con, và khốn thay, đời con vẫn bấp bênh. Con thấy rõ hạnh phúc của con ở xa xa, và con biết rằng, chỉ cần nắm được nó thôi, mọi sự sẽ biến đổi ngay tức khắc, đời con sẽ trở nên phong phú đẹp tươi – con đã khấn nài Đức Mẹ, vì cùng là phụ nữ Người có thể đáp ứng được khát vọng của con phần nào chăng, song Người vẫn làm thinh. Rốt cuộc lòng khao khát đã trở thành đau đớn, khiến sức lực con hao mòn. Vậy thưa cha, làm thế nào để đạt tới hạnh phúc?

-       Hỡi con, ẩn sĩ trả lời, điều con tưởng sẽ mang lại hạnh phúc cho con, chỉ có thể chiếm được bằng bất công, do chính con hay một người khác thi hành. Song điều mà ta chiếm được do bất công, đâu còn có thể gọi là hạnh phúc? Vì thế con  nên từ khước thì hơn.

-       Con không thể từ khước hạnh phúc của con được, thiếu nữ phản đối, vì với con, nó còn mạnh hơn cả lẽ sống nữa.

Nàng quay ngoắt đi và thoăn thoắt xuống núi.

Một năm sau, thiếu nữ trở lại trước hang đá.

-       Thưa cha,  nàng nói: cha đã có lý. Hạnh phúc của con chỉ có thể chiếm đoạt được do bất công. Con đã làm điều bất công đó, và giờ đây con đang nắm trong tay điều mà đáng lẽ phải là hạnh phúc của con. Nhưng thật kỳ lạ, nó không phải là hạnh phúc nữa, đúng như cha đã nói trước.

Ẩn sĩ buồn bã lắc đầu và nín thinh.

-       Vậy không có hạnh phúc thật cho con sao, thưa cha?

Ẩn sĩ lặng lẽ nhìn vào khoảng không, như tìm câu giải đáp. Rồi một lần nữa, ông lắc đầu. Thiếu nữ đã hiểu.

-       Nếu thế con không  cần thiết sống làm gì nữa, nàng nói với một giọng tuy còn non nớt nhưng hầu như tan vỡ. Trong giây lát, trí nàng trưởng thành.

Nàng đứng dậy để cáo lui, nhưng ẩn sĩ ra dấu cho nàng ở lại.

Ông chậm rãi nói:

-       Còn một cái gì lớn hơn hạnh phúc, cái đó không bao giờ qua đi. Để chiếm hữu nó, ta phải từ bỏ thế gian và mọi người: đó là sự bình an.

-       Bình an: Thiếu nữ uể oải nhắc lại.

Thật là một sự bù trừ hết sức tầm thường do với cái hạnh phúc mà nàng đang khao khát với tất cả con người… nhưng khi ngước lên gương mặt nhăn nheo và bắt gặp cái nhìn sâu thẳm và chứa đựng đầy ánh sáng của vị ẩn sĩ, nàng hiểu là mình đứng trước một sự cao cả mà cho đến bây giờ hãy còn bí nhiệm đối với nàng.

-       Bình an! Nàng nhắc lại với một vẻ suy tư. Xin cha cho con biết làm thế nào để chiếm hữu được nó?

-       Với người này phải hy sinh nhiều, với người kia phải chiến đấu cam go, với người khác nữa phải gánh vác nặng. Nhưng tất cả chúng ta phải gánh vâng phục tiếng nói của Thiên Chúa nơi mình.

Thiếu nữ nhìn ẩn sĩ, phác một cử chỉ giã từ, rồi trở xuống thung lũng.

Lại một năm trôi qua khi thiếu nữ trở lại hang đã tìm gặp ẩn sĩ.

- Thưa cha, một lần nữa cha lại có lý. Con đã nghe thấy tiếng Thiên Chúa và đã lắng nghe theo. Con làm việc hy sinh. Giờ đây con không tìm kiếm hạnh phúc nữa, nhưng con đã tìm thấy bình an!